19 Tả người hàng xóm – Bài văn tả người hàng xóm lớp 5 đạt điểm 9, 10 mới nhất

Tả người hàng xóm – Bài văn tả người hàng xóm lớp 5 đạt điểm 9, 10

Bài văn mẫu 1

Xung quanh em có rất nhiều người. Trong đó, người mà em quý nhất đó chính là chú Phúc. Nhà chú cách nhà em mấy mét. Em thường sang nhà chú chơi.
Chú Phúc năm nay 35 tuổi. Thế mà chú vẫn chưa lấy vợ. Chắc vì chú mải mê tập trung cho công việc. Mái tóc của chú đen bóng và có điểm một vài sợi bạc.
Trông chú đẹp trai như những thần tượng âm nhạc của Hàn Quốc. Vậy nên nhìn chú trẻ hơn nhiều so với tuổi. Khuôn mặt của chú tròn với vầng trán rộng thể hiện sự cương quyết và thông minh. Đôi lông mày của chú đen và đẹp, nhìn giống như được người họa sĩ vẽ lên vậy. Dưới hàng lông mày chính là cặp mắt long lanh biết cười, trông thật hiền hậu. Chú bị cận thị nên phải đeo kính, khi ấy trông chú rất học thức.
Chú có chiếc mũi cao như Ronaldo vậy. Những lúc chú cười nhìn chú thật thân thiện, dễ gần với chiếc răng khểnh.
Chú mở một tiệm thuốc ở ngay trước nhà. Em nghe mẹ em kể lại là ngày trước chú hay ốm vặt nên chú có ước mơ được trở thành một dược sĩ. Ngoài việc bán thuốc ra chú còn biết tiêm thuốc, truyền dung dich.
Hằng ngày chú mặc bộ quần áo dược sĩ màu trắng, trước ngực áo có một cái túi có kẻ xanh ngang phía trên túi. Chú hay cài chiếc bút vào cái túi đó để ghi đơn thuốc. Chân chú xỏ đôi giày da màu đen trông thật lịch sự, trang trọng.
Lúc nào chú cũng đối xử tốt với mọi người. Ai trong xóm cũng quý mến chú. Mỗi khi có ai đó bị ốm chú đều sang thăm khám. Chắc chú rất yêu nghề của mình vì vậy khi chú làm việc em thấy chú rất tận tâm, thân tình với những người bệnh.
Em nhớ năm ngoái em bị ốm và sốt cao. Bố mẹ em đã sang nhờ chú tiêm và kê đơn thuốc cho em. Khi chú bước vào phòng em đã khóc hét lên. Em khóc không phải vì em ghét chú mà do từ nhỏ đến lớn em đã sợ tiêm. Tiêm đau lắm. Chú thấy em khóc như vậy nên chú đã ngồi xuống xoa đầu em. Chú hỏi em: “Cháu cảm thấy đỡ mệt chưa? Để chú khám cho cháu nhé! Không đau đâu!”. Chú nở nụ cười nhìn em, ánh mắt chú trìu mến. Chú cầm lấy tay em và đưa cho em hai cái kẹo
Sau một hồi, em đã chịu để chú tiêm. Bàn tay chú nhẹ nhàng nhưng đầy chuyên nghiệp, chú nói: “Chỉ như bị muỗi cắn thôi, cháu yên tâm nhé”. Tiêm cho em xong chú đã đưa thuốc cho mẹ em và bảo lát nữa cho em uống. Hôm sau, em thấy đỡ ốm hẳn, em sang nhà chú chơi và cảm ơn chú.
Với em, chú là người hàng xóm vô cùng tốt bụng, thân thiện. Em sẽ học tập thật tốt để sau này em có thể trở thành người như chú.

Thông báo:  Giáo án, tài liệu miễn phí, và các giải đáp sự cố khi dạy online có tại Nhóm giáo viên 4.0 mọi người tham gia để tải tài liệu, giáo án, và kinh nghiệm giáo dục nhé!

 

Bài văn mẫu 2

Trong làng em có rất nhiều người, có các cụ, các ông, bà, anh, chị… Nhưng người mà em gần gũi và quý mến nhất đó chính là bác Tuấn. Bác với gia đình em không có quan hệ họ hàng, nhưng em coi bác như một người thân trong gia đình vậy.
Bác Tuấn sống trong một ngôi nhà nhỏ với vợ và hai đứa cháu nội. Vợ chồng con trai của bác đã đi làm xa nên nhờ bác nuôi con. Năm nay bác đã 54 tuổi. Ở độ tuổi sắp được nghỉ hưu rồi nhưng bác vẫn còn phải làm việc vất vả. Vậy nên mái tóc của bác không còn đen láy nữa mà đã xuất hiện rất nhiều những chiếc bạc.
Làn da của bác thì ngăm đen có những đốm đồi mồi và những nếp nhăn đã xuất hiện trên khuôn mặt. Điều ấy cho thấy một cuộc đời làm việc hết lòng vì con, vì cháu.
Khuôn mặt của bác vuông chữ điền. Đôi lông mày thì đen và rộng. Mắt của bác nâu đen. Khi bác cười trông bác thật hiền hậu, mắt bác lúc ấy như biết cười vậy. Ánh mắt ấy khi nhìn con cháu lại chứa đầy yêu thương, bao dung. Môi bác không được đỏ hồng mà thâm và trầm.
Trên khuôn mặt bác có những nốt ruồi trông thật duyên.
Bác ngày nào cũng làm việc, ngày thì bác làm vườn, ngày thì bác làm đồng. Em bằng tuổi với đứa cháu lớn nhà bác nên em hay sang bên nhà bác chơi. Bác làm vườn giỏi lắm. Đôi tay thô sần với những vết chai sạn của bác tỉa cây rất điêu luyện.
Ngoài làm việc ra, ngày nào bác cũng chở cháu đi học. Đây thực sự là người ông rất tuyệt vời. Hàng xóm ai cũng yêu quý bác. Vì vậy, mọi người thường mang quà bánh sang cho cháu nội của bác.
Bác Tuấn là một người rất tốt. Nhiều khi chúng em nghịch ngợm lỡ làm gẫy cây hoa bác trồng nhưng bác cũng không chửi và luôn mỉm cười. Bác chỉ nói: “Lần sau mấy đứa cẩn thận hơn nhé!”.
Còn một kỉ niệm khiến em không bao giờ quên đó chính là có lần em sang chơi với cháu của bác. Chúng em lỡ làm vỡ chiếc cốc uống nước khiến mảnh thủy tinh tung tóe ra mặt sàn. Chẳng may em đã dẫm vào khiến chân chảy máu. Thấy vậy bác vội chạy vào nhà lấy giấy mềm thấm máu và dùng băng gô dán vào chân cho em. Sau đó bác đưa em đến trạm y tế để khám lại nữa.
Đối với em, bác Tuấn không chỉ là một người hàng xóm bình thường. Em coi bác như một người ông của mình. Em sẽ luôn luôn trân trọng và quý mến bác.

Có thể bạn quan tâm:  Biểu cảm về mùa xuân – Những bài văn biểu cảm hay nhất